Bố Chồng Mừng Thọ 70 Tuổi Đãi 150 Bàn, Mẹ Chồng Không Cho Tôi Ngồi, Tôi Đi Thẳng Đến Ngân Hàng, 3 Phút Sau Cả Nhà Chồng Ho/ảng L//oạn Gọi 99 Cuộc.Ngày bố chồng tôi tròn bảy mươi tuổi, cả nhà tổ chức mừng thọ rất lớn.Một trăm năm mươi bàn tiệc, khách khứa đông nghịt, từ họ hàng xa gần cho đến đối tác làm ăn của chồng tôi. Nhà hàng được đặt từ cả tháng trước, trang trí rực rỡ, băng rôn đỏ treo kín lối vào.Ai cũng bảo nhà chồng tôi “có phúc”
.Chỉ có tôi là người duy nhất cảm thấy mình… không thuộc về nơi đó.Tôi tên là Hà, làm dâu nhà này đã bảy năm.Bảy năm, tôi chưa từng lớn tiếng với bố mẹ chồng. Chưa từng c/ãi lại một câu. Tết nhất giỗ chạp, việc nặng việc nhẹ tôi đều làm. Ti/ền b/ạc trong nhà, phần lớn là do tôi gánh.Chồng tôi làm kinh doanh, nhưng những năm đầu thất bại liên miên. N/ợ n/ần chồng chất. Là tôi đem tiền tiết kiệm trước hôn nhân ra trả. Là tôi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng.
Nhưng với mẹ chồng tôi, tôi mãi mãi chỉ là “đứa con dâu nhà ngh//èo”.Hôm đó, tôi mặc một chiếc áo dài màu nhã, không quá nổi bật, không kém sang. Tôi nghĩ, dù sao cũng là ngày vui của bố chồng.Khi tôi bước vào sảnh tiệc, mẹ chồng liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi lạnh lùng nói:“Bàn trong kia hết chỗ rồi. Con ra sau ngồi tạm với mấy đứa phục vụ đi.”Tôi sững người.“Dạ… hôm nay con là con dâu, lại là tiệc mừng thọ của bố…” – tôi nói khẽ.Mẹ chồng nhíu mày:“Ngồi đâu chẳng được. Quan trọng gì mấy cái hình thức.”Tôi nhìn quanh.Bàn chính giữa dành cho bố chồng, mẹ chồng, anh chị em ruột, dâu rể đủ cả.Chỉ thiếu tôi.Chồng tôi đứng gần đó. Tôi nhìn anh, mong anh nói một câu.Anh trá//nh ánh mắt tôi.Lúc ấy, tôi hiểu rồi.Tôi không c//ãi.Không khóc.Tôi chỉ gật đầu, quay người bước ra ngoài.Không ai để ý. Không ai hỏi.Tôi bước thẳng ra bãi xe, mở điện thoại, gọi cho tài xế riêng.
“Anh chở tôi đến ngân hàng.”…